Chào các bạn!

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2008

Vô cực.


Vô cực.

Buổi tối, đang soạn bài, bỗng nhớ mấy câu thơ (Xin lỗi vì đã quên tên tác giả):

“. . . Đi dạy nhiều năm về vợ hỏi:

- Sao hai số không đứng gần nhau hóa thành dấu vô cùng?

- Thì cũng như chúng mình

Khi xa nhau hai đứa khác gì không . . .”

Có những ký hiệu khô khan nhưng ẩn chứa nhiều ý nghĩa. Có những điều bình thường trong cuộc sống nhưng đôi lúc lại bất thường.

Bình thường như ngày nào cũng ăn cơm, nên nhiều người lại thích ăn phở.

Bình thường như nhiều người thích phở dù biết rằng không thể sống thiếu cơm.

Bình thường như ngày nào cũng gặp nhau để xa nhau mới biết mình không còn là vô cực.

Bình thường như cuộc sống cực khổ quá rồi lại cứ muốn xa nhau.

Có những dãy số không tìm thấy giới hạn, cùng như có hai người không tìm thấy một điểm chung. Nhưng chẳng sao, dù chẳng có chút gì, mình gần lại để thấy đời nhiều ý nghĩa.

0 nhận xét: