Những giọt cà phê.
Những giọt cà phê.
Có lần xem tivi, tôi nghe thấy một diễn viên hài chúc Tết:
“… Chúc bà con:
Tiền vô như nước sông Đà
Tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin”
Nước sông Đà như thế nào thì tôi không biết chứ nhỏ giọt như cà phê phin thì tôi đã biết. Gọi là “đã biết” vì trong cuộc sống hiện nay, cà phê hòa tan đã dần lấn át cà phê phin. Thời đại của bịch ny lông, túi xốp khó mà tìm được một nắm xôi gói bằng lá chuối.
Người ta nói con người tạo ra môi trường và con người lại phải tự thích nghi với môi trường mà mình đã tạo ra.
Ta cố gắng làm việc để kiếm tiền mua một cái máy giặt thì quần áo lại chất đống. Ta mua một chiếc xe để thuận tiện trong công việc thì vừa xong việc nầy lại chạy sang việc khác. Ta tạo được một ngôi nhà thì thường phải sống ở công ty, về đến nhà chỉ để lăng ra ngủ (may mà còn phân biệt nhà mình với nhà hàng xóm).
Nhớ những lúc tán gẫu với bạn bè, ngồi nghe nhạc và nhìn những giọt cà phê phin. Bạn bè cũ đã xa, bạn bè mới gặp nhau xem nhau như đối tác. Vòng xoay của cuộc sống đã biến ta thành một người máy kiếm tiền.
Nhớ một ca khúc của Trịnh Công Sơn: “… đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt …”.
Nếu có một lúc nào đó ta ngồi uống cà phê, hãy nhìn những giọt cà phê rơi nhẹ trong ly, hãy để con người máy trong ta có một chút tâm hồn.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét