Chào các bạn!

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2008

Viết cho con (2).

Viết cho con (2).

Thỉnh thoảng ba hay nhờ các con nhổ tóc bạc cho ba. Ba thường nói đùa: “tóc ba bạc vì con”.

Ngồi cho con nhổ tóc bạc, ba cảm thấy như con đã xóa bớt đi những nhọc nhằn trong cuộc sống của ba.

Nhìn những sợi tóc bạc rơi xuống, ba mới thấy được ý nghĩa của thời gian. Thời gian vẫn cứ trôi mà không gì có thể ngăn lại được. Thời gian làm cho tóc ba thêm bạc và thời gian làm tóc con thêm đen. Thời gian lấy đi sức lực của ba thì thời gian cũng sẽ làm cho con thêm mạnh mẽ. Khi ba thấy thiếu mất sự linh hoạt trong cuộc sống thì ba hy vọng rằng con sẽ nhạy bén hơn trước những thử thách của cuộc đời.

Thời gian đã để lại trong ký ức của ba những kỷ niệm vui buồn. Với thời gian, con đã lớn lên, đã làm cho những kỷ niệm của ba buồn ít, vui nhiều. Con nhổ những sợi tóc bạc cho ba không thể làm cho ba trẻ mãi, nhưng con đã gìn giữ cho ba những kỷ niệm đẹp không thể nào quên.

Tóc ba bạc mà không hề uổng phí. Ba rất vui vì đã có các con.

Viết cho con (2).

Thỉnh thoảng ba hay nhờ các con nhổ tóc bạc cho ba. Ba thường nói đùa: “tóc ba bạc vì con”.

Ngồi cho con nhổ tóc bạc, ba cảm thấy như con đã xóa bớt đi những nhọc nhằn trong cuộc sống của ba.

Nhìn những sợi tóc bạc rơi xuống, ba mới thấy được ý nghĩa của thời gian. Thời gian vẫn cứ trôi mà không gì có thể ngăn lại được. Thời gian làm cho tóc ba thêm bạc và thời gian làm tóc con thêm đen. Thời gian lấy đi sức lực của ba thì thời gian cũng sẽ làm cho con thêm mạnh mẽ. Khi ba thấy thiếu mất sự linh hoạt trong cuộc sống thì ba hy vọng rằng con sẽ nhạy bén hơn trước những thử thách của cuộc đời.

Thời gian đã để lại trong ký ức của ba những kỷ niệm vui buồn. Với thời gian, con đã lớn lên, đã làm cho những kỷ niệm của ba buồn ít, vui nhiều. Con nhổ những sợi tóc bạc cho ba không thể làm cho ba trẻ mãi, nhưng con đã gìn giữ cho ba những kỷ niệm đẹp không thể nào quên.

Tóc ba bạc mà không hề uổng phí. Ba rất vui vì đã có các con.

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2008

Tivi & chồng.



Tivi & chồng.

Có lần tôi đọc được một câu chuyện vui:

“ Chàng: Sau nầy em thích có một người chồng như thế nào?

Nàng: Em muốn chồng em chỉ biết có em, không cờ bạc, không hút thuốc, không rượu chè. Em cho nói thì nói, em không cho nói thì im lặng và nhất là tối nào cũng phải ở nhà với em!

Chàng: Thế thì em nên lấy cái tivi.

Nàng: ? . . . ! ! ”

Nhiều lúc đi nhậu về khuya, nhờ có cái tivi mà vợ thức mở của cho chồng.

Đúng là tivi có nhiều ưu điểm hơn một người chồng.

Nhưng chồng thì vẫn là chồng và tivi thì vẫn là tivi. Thỉng thoảng chồng cũng trở nên quan trọng: “Sao tháng nầy lãnh lương trễ quá vậy anh?”, “Sao lương tháng nầy ít hơn tháng trước vậy anh?”. . .

Và tivi thì vẫn là tivi còn chồng thì vẫn là chồng. Tivi thì làm sao hiểu được những chuyện thầm kín của vợ chồng: “Anh ơi, cái máy giặt của mình bị hư”, “Anh ơi, phải chi anh mua cho em cái máy rửa chén”. . . Giá mà những lúc ấy chồng biến thành cái tivi.

Cũng có lúc chồng tập làm theo những ưu điểm của tivi. Cũng im lặng ngồi xem tivi với vợ. Nhưng chồng thì thích xem phim hành động còn vợ thì thích xem phim “Hàn quốc”; chồng thích xem bóng đá thì vợ lại thích xem ca nhạc . . . Tivi thì có nút ON, OFF còn chồng thì chẳng biết tắt bằng cái nút nào!

Dù sao chăng nữa thì chồng vẫn là chồng và tivi thì vẫn là tivi. Trong một ngôi nhà không thể thiếu một người chồng và cũng không thể thiếu một cái tivi.

Vô cực.


Vô cực.

Buổi tối, đang soạn bài, bỗng nhớ mấy câu thơ (Xin lỗi vì đã quên tên tác giả):

“. . . Đi dạy nhiều năm về vợ hỏi:

- Sao hai số không đứng gần nhau hóa thành dấu vô cùng?

- Thì cũng như chúng mình

Khi xa nhau hai đứa khác gì không . . .”

Có những ký hiệu khô khan nhưng ẩn chứa nhiều ý nghĩa. Có những điều bình thường trong cuộc sống nhưng đôi lúc lại bất thường.

Bình thường như ngày nào cũng ăn cơm, nên nhiều người lại thích ăn phở.

Bình thường như nhiều người thích phở dù biết rằng không thể sống thiếu cơm.

Bình thường như ngày nào cũng gặp nhau để xa nhau mới biết mình không còn là vô cực.

Bình thường như cuộc sống cực khổ quá rồi lại cứ muốn xa nhau.

Có những dãy số không tìm thấy giới hạn, cùng như có hai người không tìm thấy một điểm chung. Nhưng chẳng sao, dù chẳng có chút gì, mình gần lại để thấy đời nhiều ý nghĩa.

Viet cho con (1)


Viết cho con (1).

Chào con trai!

Mẹ gởi cho con mấy con khô mực, con đã ăn hết chưa? Không ai nhai nuốt một lần hết cả con khô mực. Người ta thường xé nhỏ nó ra và ăn từng miếng nhỏ. Ba nói thừa! vì con cũng biết điều đó.

Nhưng con có thấy ngán vì phải làm cả trăm bài tập. Con hãy xem nó như một con khô mực. Hãy xé nhỏ nó ra rồi nhắm nháp từ từ. Hãy nhai cho đến khi cảm thấy ngọt, để cảm nhận được mùi vị của nó; từng miếng, từng miếng một . . . Hãy phân tích một bài tập, tìm mối liên hệ giữa giả thiết và kết luận, suy nghĩ để tìm ra lời giải; để cảm nhận được niềm vui khi giải được một bài tập. Rồi từng bài tập, từng bài tập . . .

Con đã từng làm điều đó nhiều lần cũng như đã từng nhiều lần ăn khô mực. Rồi đây những thử thách trong cuộc sống sẽ là một bài tập lớn cho con; con hãy xé nhỏ nó ra rồi giải quyết từ từ.

Ba bây giờ răng đã yếu. Ăn khô mực chỉ “bặp bặp” rồi nuốt. Cố tỏ ra rằng mình đã ăn khô mực, nhưng thật ra không biết được mùi vị gì. Có nhiều người cũng tự cho là mình đọc nhiều sách, nhưng thực tế thì lại chẳng hiểu biết gì.

Nhưng nếu chỉ ăn khô mực hoài thì chán lắm. Ba không bắt buộc con phải ăn gì và không ăn gì. Con hãy ăn theo sở thích của con, chỉ có điều phải tìm những món ăn phù hợp và không làm hại đến cái bao tử của mình. Cần phân biệt loại sữa nào có melamin, loại sữa nào thì không.

Hãy nhai kỹ, hãy nhắm nháp từ từ để cảm nhận được mùi vị của cuộc sống!

Những giọt cà phê.


Những giọt cà phê.

Có lần xem tivi, tôi nghe thấy một diễn viên hài chúc Tết:

“… Chúc bà con:

Tiền vô như nước sông Đà

Tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin”

Nước sông Đà như thế nào thì tôi không biết chứ nhỏ giọt như cà phê phin thì tôi đã biết. Gọi là “đã biết” vì trong cuộc sống hiện nay, cà phê hòa tan đã dần lấn át cà phê phin. Thời đại của bịch ny lông, túi xốp khó mà tìm được một nắm xôi gói bằng lá chuối.

Người ta nói con người tạo ra môi trường và con người lại phải tự thích nghi với môi trường mà mình đã tạo ra.

Ta cố gắng làm việc để kiếm tiền mua một cái máy giặt thì quần áo lại chất đống. Ta mua một chiếc xe để thuận tiện trong công việc thì vừa xong việc nầy lại chạy sang việc khác. Ta tạo được một ngôi nhà thì thường phải sống ở công ty, về đến nhà chỉ để lăng ra ngủ (may mà còn phân biệt nhà mình với nhà hàng xóm).

Nhớ những lúc tán gẫu với bạn bè, ngồi nghe nhạc và nhìn những giọt cà phê phin. Bạn bè cũ đã xa, bạn bè mới gặp nhau xem nhau như đối tác. Vòng xoay của cuộc sống đã biến ta thành một người máy kiếm tiền.

Nhớ một ca khúc của Trịnh Công Sơn: “… đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt …”.

Nếu có một lúc nào đó ta ngồi uống cà phê, hãy nhìn những giọt cà phê rơi nhẹ trong ly, hãy để con người máy trong ta có một chút tâm hồn.

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2008

Hạnh phúc trong tim đèn.


Hạnh phúc trong tim đèn!

Người ta thường nói tình cảm xuất phát từ con tim, trái tim là biểu tượng của tình cảm. Còn tôi, tôi cảm thấy hạnh phúc phát ra từ ánh sáng trong tim ngọn nến.

Chúng ta đã quá quen với ánh sáng đèn nêon; thường cảm thấy bực mình khi không có điện.

Giữa cuộc sống bộn bề lo toan, có khi nào ta cảm thấy hạnh phúc trong ngôi nhà nhỏ của mình. Một tối cúp điện tôi cảm thấy lòng nhẹ đi khi nhìn thật lâu vào ánh sáng lung linh phát ra từ ngọn nến. Ở giữa đốm sáng ấy có một tim đèn …

Tim đèn không phải một mà là nhiều sợi chỉ nhỏ quấn lại với nhau như gia đình không phải chỉ có một người. Tim đèn mong manh lại được bao bọc xung quanh bằng một lớp sáp mềm.

Hạnh phúc của ta có giữ được lâu trước những thử thách của cuộc đời. Khó có ngọn nến nào đứng vững trước mưa bão. Khó có hạnh phúc nào mà không bị thử thách với thời gian … Ngọn nến gãy, tim đèn bị đứt; dù có cố gắng nối lại thì chỉ là hình thức bên ngoài. Xin đừng để tim đèn bị đứt, xin đừng làm cho những sợi chỉ nhỏ phải chia lìa.

Hạnh phúc sẽ mong manh nếu ta không kịp hàn gắn những vết rạn. Hai người hãy là hai đầu ngọn nến gãy, hãy tan chảy ra để được gắn vào nhau.

Hãy thắp sáng lên ngọn lửa trong tim, để ánh sáng ấm áp xua tan những nhọc nhằn trong cuộc sống. Hãy cảm nhận mùi thơm của sáp như cảm nhận hạnh phúc của cuộc đời.